Luật hấp dẫn của vũ trụ

Luật hấp dẫn của vũ trụ

Luật hấp dẫn của vũ trụ: Nếu bạn muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ giúp bạn có điều đó.
Điều đó chỉ đúng khi bạn rất muốn, thật sự rất muốn, muốn một cách nghiêm túc, bạn sẵn sàng thề nguyện vs bản thân là sẽ làm đến cùng, bạn sẵn sàng sinh tử với nó và bạn có niềm tin rằng mình sẽ đạt được bằng mọi giá.

Khi 17 tuổi là lần đầu tiên chị bay sang một đất nước xa lạ để bắt đầu một hành trình mới. 3 năm, chỉ đúng 3 năm ngắn ngủi thôi nhưng đến bây giờ chị mới thấm đó là 3 năm quí giá nhất, là tuổi trẻ mà chắc sẽ không có được cơ hội lần thứ hai.

Hồi còn học dốt, chị luôn sợ hãi khi làm bài kiểm tra. Cứ luẩn quẩn một suy nghĩ: liệu lần điểm có cao hơn lần trước không? Nếu không cao lỡ rớt đại học thì sao? Tại sao xung quanh ai cũng học thiên tài đến thế? Tại sao bài kiểm tra nào cũng có đến vài bạn trong khối đạt tuyệt đối trong khi mình lẹt đẹt có 60 70%.

Vì rất nhiều lý do, stress, vừa cố gắng đi làm part time vừa học trên lớp, cuối tuần làm full time đến mức chị không còn thời gian để dành cho bản thân, kết quả năm 11 của chị thật sự tệ hại. Ngày đó cô giáo Vật lý đi họp phụ huynh có một câu nói với chị “Nếu chị cố thì kiểu gì cũng lên A chứ không phải C D”. Lúc đó tưởng cô nói đùa. Chị còn ngac nhiên đến mức hỏi lại cô đến 3 lần “Cô chắc chứ? Sao con học được đến thế? Chắc cô đùa à?”.Cô vẫn rất cương quyết nói lại cho đến 3 lần “ Cố gắng đi để được điểm A”. Lúc đó đúng là chị không thể tin, là không dám tin rằng chị có “sức mạnh” đến thế!!

Trong khi các bạn bằng tuổi chị đã dành cả mùa hè lớp 11 lên 12 để về Việt Nam, tìm thầy tìm thợ học thêm 2 tháng chuẩn bị cho lớp 12, chị vẫn kiên trì làm full time dọn dẹp và làm ở nhà hàng Buffet Dockland. Chị không nghĩ lớp 12 VCE lại khó khăn đến vậy, chắc học khó thì cũng khó ngang ngang với hồi luyện thi IELTS 2 tháng trước khi đi thi. NHƯNG KHÔNG!! CHỊ ĐÃ SAI LẦM!! Người ta nói VCE là kì thi sinh tử là đúng đó! Nếu bạn coi thường kiến thức thì kiến thức sẽ quật ngã bạn !! Và lúc đó chị thấy cô giáo hình như đã đánh giá quá sai về chị vì chị hoàn toàn không có khả năng được lên B chứ chưa nói là A!

Và đúng là 3 tháng đầu năm 12 chị ngã xe thật! Chị học đến mức đầu óc hoang mang, làm bài sai lung tung và cảm thấy mental breakdown nặng nề vì những bài kiểm tra SAC dồn dập. Có những đêm thức khuya đến 1 2 giờ sáng để học nhưng vừa học vừa khóc nức nở! Giống như cảm giác người lênh đênh trên một cái phao ở giữa biển khơi mà bơi mãi không thấy bờ.

Trong những năm tháng mental breakdown vì lớp 12 chị nghe được một câu nói của một nhà diễn giả tại trường Kew High School:
“Thành công không được đo đạc bằng công thức cụ thể, bạn nghĩ rằng bạn đỗ VCE vs một điểm số thật cao, học một trường danh tiếng, có nhà, có xe, rồi lấy chồng, sinh con, là thành công ư? KHÔNG, thành công vs từng người sẽ khác nhau, Bạn là bạn mà họ là họ, không thể có công thức chung cho cả 7 tỷ người . THÀNH CÔNG là khi đến thời khắc cuối cùng của năm nay, bạn có thể tự tin nói rằng “ TÔI ĐÃ CỐ GẮNG HẾT SỨC RỒI, TÔI KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ HỐI HẬN NỮA VÀ TÔI TỰ HÀO VÌ ĐÓ CHÍNH LÀ CON ĐƯỜNG CỦA TÔI”. Nếu bạn tự tin nói rằng: Điểm số không còn quan trọng nữa, vì tôi đã không bao giờ bỏ cuộc!! Bạn thành công rồi đó.”

Sau bài diễn văn truyền cảm hứng đó, hình như chị thức tỉnh một cái gì đó trong tim. Từ đó, chị cố gắng đọc thật nhiều sách, làm thật nhiều bài và cố gắng hiểu bài hơn là nhìn vào điểm số. Chị chỉ còn một suy nghĩ duy nhất : Nếu giờ học giỏi thì lên đại học sẽ không cần phải đi làm chân tay nữa, mình sẽ được dạy học, và cuộc sống sẽ đỡ khó khăn về mặt kinh tế hơn. Vì tương lai nên phải cố gắng.

Nên mặc dù có đi làm về muộn 9 10 h tối vẫn cố gắng học mọi lúc mọi nơi. Có những hôm bắt bus về nhà mà trên tay còn cầm note chemistry. Đến giờ ăn trưa có thể bỏ luôn bữa mà vào phòng cô giáo hỏi bài (tội nghiệp cô cũng cố gắng giảng bài mà skip lunch break). Chị cũng thường chọn một chỗ ngồi trên bus gần cửa sổ để cố gắng nhớ bến dừng không lại trượt mất thì phải đi bộ về nhà. Hôm nào cũng như hôm nào, quyết tâm làm xong bài và cố gắng học thuộc luôn phần câu mình trả lời sai trước khi đi ngủ. Ngày cuối tuần làm từ sáng đến 5h chiều, sau đó cố gắng dành từ tối đến đêm để học nốt trước kì kiểm tra. Ngày ngủ đúng 5 tiếng. Thật lạ là lúc đó thay vì chị sợ hãi vì điểm kém, chị chỉ nghĩ rằng chắc lần này làm tốt hơn lần trước.

Cuộc sống cứ xoay vòng như vậy, và điểm số của chị dần dần cải thiện ở học kì 3 năm lớp 12 (trước khi thi VCE 4-5 tháng). Mặc dù vẫn đi làm đều đặn, nhưng chị không bao giờ quên nhiệm vụ chính là phải HỌC. Không học thì sẽ vẫn mãi mãi chỉ đứng tại chỗ. Thành tích học tập cứ như vậy mà tăng dần, từ người không có gì nổi bật – Top 50% – Top 20% – Top 15% và cuối cùng là Top 4.5% của bang Victoria vs điểm ATAR 95,45, một điểm số mà chị nghĩ chị sẽ không bao giờ đạt được nếu là chị 1 năm về trước.

Một ngày trước khi đi thi, chị nhìn trường lớp, chị nhìn bạn chị, và chị cười rất hạnh phúc. Đúng là, khi đã cố gắng hết sức và không thể cố gắng được hơn nữa, là bạn thành công rồi! CHIẾN THẮNG VANG DỘI NHẤT LÀ CHIẾN THẮNG CHÍNH MÌNH. Xin gửi lời cảm ơn đến cô giáo Vật Lý năm đó đã luôn tin tưởng rằng em có thể VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH, và nhà diễn giả năm đó đã truyền rất nhiều nghị lực cho chị!. Và giờ khi đã trở thành cô giáo rồi, chị muốn truyền lại tất cả nhiệt huyết đó cho các em – những người đang và sẽ tham gia chiến đấu những kì thi khốc liệt không kém gì VCE và cả các bạn đang chuẩn bị học A level nữa nhé !!.